Một thời, Thế Tôn sống giữa dân chúng Bhagga, rừng Bhesakala, vườn
Lộc Uyển. Bấy giờ, vương tử Bodhi thỉnh Thế Tôn và chúng Tỷ-kheo đến
nhà thọ trai. Sau khi thọ trai xong, vương tử Bodhi bạch Thế Tôn:
Khoảng bao lâu, bạch Thế Tôn, một vị Tỷ-kheo tu tập theo giáo pháp của
Như Lai, chứng đạt và an trú vô thượng cứu cánh Phạm hạnh?
Này Vương tử, có năm tinh cần chi này.
Thế nào là năm? Ở đây, này Vương tử:

  1. Vị Tỷ-kheo có lòng tin, tin tưởng sự giác ngộ của Như Lai;
  2. Vị ấy ít bệnh, ít não, có sức khoẻ;
  3. Vị ấy không gian trá, như thật đối với bậc Đạo sư và các đồng Phạm hạnh;
  4. Vị ấy siêng năng từ bỏ các bất thiện pháp, tu tập các thiện pháp;
  5. Vị ấy có trí tuệ về sự sanh diệt của các pháp.
    Này Vương tử, vị Tỷ-kheo thành tựu năm tinh cần chi này có thể đắc lậu
    tận trong bảy năm, cũng có thể là sáu, năm, bốn, ba, hai, một năm, nửa tháng,
    cho đến bảy ngày, có thể có người được giảng dạy buổi sáng thì buổi chiều
    đã chứng đắc.
    (ĐTKVN, Trung Bộ II, kinh Bồ đề vương tử)
    LỜI BÀN:
    Tinh cần tức siêng năng, cần mẫn, tinh chuyên và bền bỉ là một trong
    những yếu tố cực kỳ quan trọng quyết định sự thành công, dù cho phải đối
    mặt với những trở ngại, khó khăn nhất. Trong sự nghiệp tu tập, tinh cần là
    một trợ đạo, góp phần không nhỏ cho việc thành tựu Thánh quả.
    Theo tuệ giác Thế Tôn, giữ vững niềm tin Phật, đấng Toàn giác là yếu tố
    đầu tiên. Tin tưởng tuyệt đối vào bậc Đạo sư, người dẫn đường tối thượng
    đã hoàn toàn giải thoát và giác ngộ. Tin Phật để tin tâm, thành tựu niềm tịnh
    tín bất hoại là tin vào khả năng giác ngộ của chính mình. Như Lai là Phật đã
    thành, chúng ta là Phật sẽ thành.
    Tiếp đến, người tu phải có sức khoẻ và thể lực tốt. Thân và tâm vốn nhất
    như, có liên hệ mật thiết với nhau. Không thể có sự minh triết, sáng suốt
    trong một thân thể bệnh hoạn, ốm yếu đến kiệt sức. Mặt khác, tu tập là một
    sự tự giác và tự nguyện. Vì thế, trung thực và chân thật với chính mình và
    mọi người là một nguyên tắc căn bản để tiến tu, tịnh nghiệp. Nguyện từ bỏ
    các điều ác, làm tất cả việc lành đồng thời những điều ác chưa sinh thì không
    để phát sinh, những việc lành đã sinh thì phải làm cho tăng trưởng là cốt tủy
    của chánh cần. Cuối cùng là vận dụng tuệ giác, nỗ lực thiền quán về sự sanh
    diệt của các pháp để thân chứng về Khổ, Vô thường và Vô ngã.
    Thời gian để chứng đạt và an trú quả vị giải thoát tùy vào sự tinh tấn,
    chuyên cần. Có thể rất dài, trải qua ba A tăng kỳ kiếp nhưng cũng có thể rất
    ngắn, bảy ngày cho đến một ngày, thậm chí trong một sớm một chiều đã
    chứng đắc. Tinh tấn, siêng năng hay chánh cần có ý nghĩa quyết định đối
    với sự nghiệp tu học như thế, nên trong lời di huấn cuối cùng trước lúc Niết
    bàn, Thế Tôn chỉ răn dạy:
    “Các pháp hữu vi là vô thường, hãy tinh tấn, chớ có phóng dật.”
    (kinh Đại Bát Niết Bàn).
    QUẢNG TÁNH