NHÂN QUẢ

Tôi lớn lên ở Việt Nam và vì cha mẹ theo đạo Phật nên tôi dĩ nhiên theo đạo Phật. Đó
không phải là một sự lựa chọn. Đó là truyền thống gia đình.
Khi tôi thành hôn với Ron, anh là một thành viên trong gia đình Công Giáo chính
thống, từ một non nước mà đạo Chúa là lẽ sống, là niềm tin, là cuộc đời.
Nhưng anh ơi, anh giữ đạo anh, em giữ đạo em nhé. Chúng ta thường ca tụng là Chúa
nhân từ, Phật bác ái. Vậy hãy để hai ngài ngồi lại cùng nhau, xem thử niềm tin của chúng
ta có lung lay không? lối sống của chúng ta có hạ thấp không? và cuộc đời của chúng ta
có được hạnh phúc không?
Ai trong chúng ta từ thuở trăng tròn mười sáu cho đến nay trăng khuyết tận cùng, chỉ
còn một vành đai nhỏ xíu đủ nguệch ngoạc cho số bảy mà không có lần niềm tin mất
sạch, ngẩng mặt hỏi Chúa, hỏi Phật:

  • Tại sao và tại sao?
    Hay là đứng trên thành cầu đăm đăm vô hồn nhìn dòng nước trôi xuôi mang theo lẽ
    sống hay là cầm nắm thuốc độc trongtay… mong rằng nỗi đau vì vậy mà chấm dứt…
    Chúng ta giựt mình ngoảnh lại. Thôi thì Chúa đã định, Chúa đã chọn, chúng ta nên
    kính cẩn tin Ngài. Hiện giờ chúng ta không hiểu, nhưng rồi tới ngày đó chúng ta sẽ hiểu.
    Hãy có niềm tin.
    Chúng ta ngậm ngùi xét lại. Thôi thì kiếp trước đã gây ra bao nhiêu nhân xấu, đã làm
    bao nhiêu người khổ đau, tan nhà nát cửa, bây giờ nếm lại một chút Quả, có gì đâu mà
    thắc mắc… Mình làm mình chịu… * Nhân quả công bằng…
    Tôi đắm chìm và tuyệt đối tin tưởng Nhân Quả cũng giống như bao nhiêu Phật
    tửkhác.
    Giàu sang hay nghèo nàn, hạnh phúc hay khổ đau, thông minh hay ngu dốt, oai quyền
    hay thấp kém đều do Kiếp trước từ thiện hay lường gạt, trung thành hay phản bội, học
    hỏi hay biếng lười, công minh hay hiếp đáp…
    Vân vân và vân vân…
    Không những tôi “thấy” Kiếp trước của con người mà tôi còn “thấy luôn” Kiếp sau
    của họ nữa! Ghê chưa bạn?
    Những thành kiến và dự đoán của tôi như một cái võ bọc bằng đá bao quanh trái tim
    khiến tôi nhìn Nhân Quả một cách lạnh lẽo và vô tình.
    Cho tới một ngày, sau khi nghe những dè bỉu và dự đoán của tôi, thằng con trai điềm
    nhiên nói , dĩ nhiên nó “xài xể” Mẹ bằng tiếng Mỹ:
  • Mẹ à, quan niệm Nhân Quả của Mẹ đúng, không sai.
    Làm ác gặp ác. Làm lành gặp lành.
    Nhưng nó hình như làm cho Mẹ mất đi một chút lòng thương yêu và chia sẻ. Nó làm
    Mẹ phán đoán cứng ngắc, không tình người. Nó làm Mẹ sống trong tạo dựng mơ hồ của
    dĩ vãng và thiết kế hư ảo chuyện tương lai. Nó làm Mẹ quên hiện tại! Quên đời sống thực
    thụ diễn ra hằng ngày chung quanh Mẹ. Nó làm Mẹ không thấy những con người đau
    khổ cần được an ủi đỡ nâng, những con người lỡ lầm cần được chỉ dẫn hướng thiện,
    những con người xấu ác cần được sửa đổi thứ tha.
    Mẹ đã dùng Nhân Quả để phán đoán, chê bai và nguyền rủa người khác. Mẹ thử lật
    ngược lại bàn tay, hãy thử xoay lưng lại một vòng hãy giúp họ chuyển hóa những Nhân
    xấu thành Quả tốt, hãy giúp họ tìm kiếm cơ hội tạo dựng Nhân lành, hãy giúp họ phát
    triển những điều tốt đẹp thay vì xỉa xói những cái xấu xa.
    Hãy cho họ… second chance, Ok Mẹ?
    Ôi Trời ơi, cái thằng nầy học đạo Phật từ nơi đâu? Nó là thằng Mỹ lai, tiếng Việt nói
    không quá năm câu, chưa bao giờ nghe các Thầy giảng, chưa bao giờ đi Chùa, chưa bao
    giờ ngồi Thiền.
    Vì sao nó nói đạo Phật nghe… chạm lòng tự ái thế?
  • Con trai à, Nhân Quả muôn đời vẫn vậy. Làm ác gặp chuyện xấu, làm lành được
    khen tặng. Có ai nói thằng nầy chuyên làm điều thiện, luôn giúp đỡ mọi người nên Trời
    thương cho nó… nghèo mạt rệp. Cô kia kiếp trước từ hòa nhân ái, lúc nào cũng nở nụ
    cười an ủi kẻ khổ đau nên kiếp nầy được Phật ban cho… xấu hoắc! Làm sao mẹ có thể
    nhìn Nhân Quả dưới một góc độ khác? suy nghĩ theo một quan niệm khác?
    Tôi vào Lớp Vẽ Cao Niên được bảo trợ bởi viện bảo tàng Bowers và nhật báo Người
    Việt mỗi Thứ Tư để học vẽ.
    Ánh sáng, tiếng cười, giấy trắng, mực màu, cọ lông, bút vẽ…
    Mọi người vui tươi hạnh phúc.
    Cuối lớp, anh Đương và chị Hương đang chăm chú tô màu. Cạnh đó cháu Donny
    ngồi cười cười vu vơ và lặng lẽ ngắm nghía.
    Sau bài học của thằng con, bỗng nhiên tôi hơi ngờ ngợ, bỗng nhiên tôi hơi sượng sùng.
    Giọng nói thân yêu vang lên:
  • Mẹ ơi, hãy nhìn nhân quả với ánh mắt khác đi, Ok Mẹ?
    Khi tôi thấy anh chị thản nhiên, hãnh diện đem theo đứa con tàn tật vào lớp học, tôi
    bỗng thấy một vòng hào quang, tôi bỗng thấy một chất thật ngọt mà tôi không nếm trải
    được, nhưng tôi biết nó có ở đó, ở ngay giữa sự nghẹn ngào của con tim, ở ngay giữa tình
    người bát ngát.
    Bạn ơi, đây là hai con người đã đưa lưng ra vui vẻ vác cái Thánh giá nặng nề mà Chúa
    giao cho, không than van, không trách móc. Đây là hai con người can đảm đối diện với
    khó khăn của cuộc đời, không nản lòng, không chùn bước.
    Chúng ta thường hay khoe khoang các con nào là gì… nào là gì… nhưng những thất
    bại, xấu xa thì chúng ta giấu biệt tăm. Nhưng chỉ có những tâm hồn Thánh thiện mới
    hãnh diện dám đem đứa con tật nguyền tham dự vào các cuộc sinh hoạt vui chơi, không
    e dè, không xấu hổ.
    Ai nói là đứa con Down Syndrome đó là cái Nhân ác ngày xưa? Không bạn à, nhìn
    Nhân Quả dưới góc cạnh khác đi. Cháu Donny trở lại làm con để giúp cho cha mẹ bài
    học về sự nhẫn nại vô biên, về tình yêu thương không điều kiện. Anh chị đã nhiều đời,
    nhiều Kiếp thực hành hạnh Nhẫn nhục, yêu thương nhưng chắc là còn thiếu một vài nét
    chấm phá nào đó khiến cho Donny trở lại làm con để hoàn thiện nó. Donny, người con
    tật nguyền, là một thiện hữu tri thức, giúp anh chị nhận ra hạnh phúc không có nghĩa là
    nhận được mà thực sự là cho đi.
    Tôi kính phục anh chị và thương yêu cháu Donny.
    Nếu bạn có một đứa con tật nguyền, có một đứa con đồng tính, có một đứa con đổi
    giống, có một đứa con sứt môi, có một đứa con sanh ra thiếu chân, cụt tay, đui mù hoặc
    câm nín, xin bạn đừng buồn.
    Bạn hãy vui lên đi vì ơn trên đã chọn bạn để ban ơn chớ không phải để trừng phạt!
    Đúng rồi bạn ơi. Thằng Mỹ lai nói đúng. Hãy nhìn Nhân Quả dưới khía cạnh khác đi:
    nó làm cho tâm hồn mình thư thả hơn, trái tim mình thương yêu hơn, cuộc đời mình có
    nhiều ý nghĩa hơn.
    Ai là người không từng mất niềm tin, không từng nghi ngờ lẽ sống, không từng chịu
    khổ đau?
    Nhưng rồi Chúa và Phật sẽ tạo cho ta cơ hội thấy được niềm tin quả nhiên tồn tại, lẽ
    sống quả nhiên nhiệm mầu và đau khổ quả nhiên làm ta thiện mỹ hơn.
    Viết tới đây tôi chợt nghĩ tới rồi khi nào có dịp, tôi sẽ nói chuyện thêm với thằng con
    về Tôn giáo , nó là thằng con có Hiếu, tin cả Chúa cả Phật vì không muốn… kẹt giữa Cha
    Mẹ thì cảm thấy hơi mất mặt một chút. Mẹ đã bảy bó rồi mà con mới có vừa ba bó. Trứng
    mà đòi khôn hơn rận. Thôi thì đổ thừa cho mấy cái“neuron” chết tiệt trong óc bà già
    không còn hoạt động như ngày xưa… rồi viện trợ thêm ông bà tổ tiên nữa vì họ đã nói:
  • Con hơn Cha – Mẹ là nhà có Phúc mà! Phải không bạn?
    Mẹ xin cám ơn con, con trai của Mẹ. Con đã thẳng thắn chỉ cho Mẹ thấy những sai trái
    của Mẹ, con đã thương yêu vạch trần những tối tăm của Mẹ, con đã can đảm đứng trước
    mặt Mẹ, cản ngăn không cho Mẹ bước sâu vào hố u tối để Mẹ sống an lạc hơn, rộng mở
    hơn, thương yêu hơn.
    Đúng rồi con ơi. Mẹ sẽ không dè bỉu Dĩ Vãng nữa. Mẹ sẽ không nguyền rủa Tương
    Lai nữa. Mẹ sẽ sống trong Hiện Tại!
    In the Here and In the Now! With LOVE and CARE.
  • Ok, con trai?
    Lệ Hoa Wilson
    Tác giả là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa đã nhận giải
    Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2016, với bài “Bốn Ngọn Đèn Cầy”.