LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Đại dương kia có thể khô đi, và những cơn mưa có thể lấp đầy trở lại,
nhưng đôi mắt người đời chưa bao giờ biết đủ khi đứng trước những sắc
tướng trong chốn nhân gian, khi lòng tham vẫn còn.”
(trích Kinh Chư Pháp Tập Yếu)
Hóa ra, thứ sâu rộng hơn đại dương ngoài kia lại là đôi mắt của chính
mình, khi lòng còn tham.
Ai cũng từng phải động lòng trước một sắc tướng nào đó trong chốn nhân
gian.
Ai cũng đã từng bắt đôi chân phải mệt, để đuổi theo; bắt đôi tay phải mỏi,
để níu giữ.
Mà sắc tướng thì vô thường, đuổi kịp không? Giữ được không?
Lỗi không phải của mắt đã nhìn thấy. Lỗi cũng không phải bởi những sắc
tướng vô tình đã hiện hữu nơi đây. Lỗi do lòng chưa yên.
Có kẻ động lòng trước những hình ảnh của ngày hôm qua. Có kẻ
động lòng trước những ảo ảnh của những ngày chưa tới.
Có kẻ động lòng trước hình ảnh một người, rồi buồn. Có kẻ động lòng
trước một dáng núi nghìn năm vẽ lên nền trời mỗi sớm, rồi bình thản.
Có kẻ động lòng trước đôi mắt biếc chốn nhân gian, rồi khắc khoải cả đời.
Có kẻ động lòng trước đôi mắt thật hiền của Phật, rồi bình yên.
Có người động lòng trước cảnh phù hoa tráng lệ. Có kẻ lại động lòng
trước ngôi chùa nhỏ giản dị bình thản nơi cuối thôn.
Người đời luôn đi về phía làm lòng mình “động”, nhưng vẫn có những
lần động lòng để rồi bình yên.
VÔ THƯỜNG
Om Mani Padme Hum