“VUI XUÂN, THỬ TÌM MỘT VẬN MAY” CÓ SÁU NGUY HIỂM

Một thời Thế Tôn trú ở Ràjagaha, tại Veluvana. Bấy giờ, Singàlaka, gia
chủ tử, dậy sớm, ra khỏi thành Vương Xá, chấp tay đảnh lễ sáu phương.
Rồi Thế Tôn, buổi sáng vào thành Vương Xá khất thực, sau khi dạy
Singàlaka về ý nghĩa đảnh lễ sáu phương, Ngài dạy thêm:
Này gia chủ tử, đam mê cờ bạc có sáu nguy hiểm: Nếu thắng thì sinh
oán thù, nếu thua thì sinh tâm sầu muộn, tài sản hiện tại bị tổn thất, tại
hội trường (pháp đình) lời nói không hiệu lực, bằng hữu đồng liêu khinh
miệt, vấn đề cưới gả không được tín nhiệm vì kẻ đam mê cờ bạc không
xứng để có vợ.
Này gia chủ tử, đam mê cờ bạc có sáu nguy hiểm như vậy”.
(Trường Bộ II, kinh Giáo thọ Thi Ca La Việt [trích])
LỜI BÀN:
Cờ bạc, cá cược hay các trò đỏ đen nói chung là cái thú, đam mê của nhiều
người. Thường thì vào những dịp đoàn tụ, gặp gỡ, hội hè hay ngày đầu Xuân
người ta có thói quen tiêu khiển, giải trí, mua vui bằng cách chơi bài, đánh
cược… với số tiền cực nhỏ, vui là chính. Tuy vậy, ít ai đủ tỉnh táo để dừng
lại nơi giải trí đơn thuần mà đa số bị tham, sân chi phối rồi sa lầy. Từ chỗ
chơi cho vui dẫn đến chơi hết mình, ăn thua, sát phạt; từ chỗ chơi với số tiền
nhỏ đến số tiền lớn, mất sạch tiền bạc, phải cầm cố tài sản; từ chỗ chơi mỗi
khi có dịp vui đến suốt tháng, quanh năm.
Tham lam, biếng nhác, tà kiến tin vào may rủi là đặc điểm của những
người đam mê cờ bạc. Dấn thân vào thế giới đỏ đen tức phải đối diện với
nhiều hiểm nguy luôn chờ đợi, rình rập. Theo tuệ giác của Thế Tôn, có sáu
nguy hiểm cho những ai đam mê cờ bạc: Nếu thắng lớn thì chưa chắc toàn
mạng, ai mà đoán được các con bạc trắng tay sẽ làm gì khi không còn gì để
mất. Khi mất sạch thì lại càng bi thương hơn. Biết bao tài sản tích lũy được
do công khó lao động lần lượt ra đi. Vì cần tiền chơi tiếp, hy vọng cứu vãn
tình thế nên các con bạc tìm mọi cách để có tiền. Rồi mất dần uy tín cá nhân;
người thân, bạn bè, đồng nghiệp cảnh giác, xa lánh thậm chí khinh miệt. Tệ
hại hơn là không đủ tư cách để tìm kiếm một người bạn đời…
Ngày nay, các hình thức đỏ đen biến thái muôn hình vạn trạng và thâm
nhập vào mọi ngỏ ngách cuộc sống. Từ bài bạc, đề đóm, đến cá cược trong
các môn thể thao v.v… và ngay cả trên thế giới ảo, internet cũng bày trò đỏ
đen luôn kích thích lòng tham của con người. Vì vậy, hơn lúc nào hết, tu tập
chánh mạng, tức tìm một công việc chơn chánh để mưu sinh là tối cần thiết.
Từ bỏ mọi ảo tưởng hên xui, điều phục thói đam mê cờ bạc, tránh xa các
hình thái giải trí không lành mạnh là điều mọi người con Phật cần lưu tâm
và thực hành.
QUẢNG TÁNH

Advertisement

CHIỀU SÂU CỦA SỰ TU HÀNH

Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà
mình mang đến chùa dâng cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi
đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra.
Thiền sư hoan hỷ nói:
“Con mỗi ngày đều chí thành mang hoa hương đến cúng Phật như thế, y
theo lời ghi: Người nào thường dùng hoa hương cúng Phật, đời sau sẽ được
quả báo tướng mạo xinh đẹp”.
Cô Phật tử rất vui đáp:
“Đây là việc nên làm, con mỗi ngày khi đến chùa lễ Phật, tự cảm thấy
trong tâm mát mẻ, giống như đã tẩy sạch hết các lỗi lầm. Nhưng về đến nhà
thì tâm khởi lên buồn phiền, vì gia đình chúng con ở giữa phố thị ồn ào thì
làm sao giữ được tâm thuần trong sáng thanh tịnh được.”
Thiền sư hỏi:
“Con dâng hoa tươi cúng Phật, chắc là con có chút hiểu biết về hoa. Bây
giờ thầy hỏi con, làm thế nào để giữ gìn cho hoa thường được tươi đẹp.”
Phật tử đáp:
“Phương pháp giữ cho đóa hoa tươi đẹp là mỗi ngày phải thay nước và
cắt bỏ một phần dưới của thân hoa, vì phần dưới thân ngâm trong nước nên
dễ bị hư thối, khi hư thối thì không hút được chất dinh dưỡng, dẫn đến hoa
mau héo tàn.
Thiền sư nói:
“Việc giữ gìn tâm trong sáng thanh tịnh cũng như thế. Hoàn cảnh sinh
hoạt của chúng ta cũng giống như nước trong bình. Chúng ta chính là hoa,
chỉ có thường xuyên thanh lọc thân tâm thanh tịnh sửa đổi tập khí và không
ngừng sám hối, tự kiểm điểm, cải thiện tật xấu, khuyết điểm, mới có thể thu
nhập được nhiều hạnh phúc an vui.
Phật tử nghe xong, hoan hỷ lễ tạ, nói:
“Cảm ơn thầy đã chỉ dạy. Hy vọng sau này con có cơ hội sống gần thầy,
được làm người tu thiền sinh hoạt trong thiền viện của thầy, được thưởng
thức tiếng chuông trống sớm khuya, yên tĩnh đọc lời kinh tiếng kệ.”
Thiền sư nói:
“Con hít vào thở ra mà Tâm Không Chấp Mắc Chuyện Đời là đọc kinh.
Tim đập mạch máu động là tiếng chuông, tiếng trống.
Thân thể là thiền viện.
Hai tai nghe tỉnh giác là Bồ đề.
Nếu con làm được như thế thì ở đâu cũng được an vui,
hà tất phải đợi đến được sinh hoạt ở thiền viện!?
Tỉnh Thức

TÔI DỄ DÀNG HƠN CẬU MỘT CHÚT

(Giả nghèo sống với người vô gia cư, sau nửa năm ký giả nổi tiếng New
York Times ra loạt bài chấn động nước Mỹ)
William James – ký giả của tờ báo New York Times đã cải trang thành
một người lang thang, nghèo khổ và què một chân. Anh đã trà trộn và sống
với những người vô gia cư ở Miami, một thành phố ở tiểu bang Florida, Hoa
Kỳ khoảng nửa năm để tìm hiểu cuộc sống của họ.
Ngay ngày đầu tiên, nhìn thấy James tàn tật, ăn mặc rách rưới và bẩn thỉu,
từ trong đáy mắt của những người vô gia cư này đã lập tức biểu lộ ra một
sự quan tâm; một người đàn ông trong nhóm đã bước đến, đưa cho James
một cây gậy gỗ và nói với anh rằng: “Người anh em, hãy cầm lấy nó, như
thế sẽ thuận tiện hơn nhiều”.
James đưa tay đón lấy cây gậy, dùng tay vuốt ve cây gậy này hết lần này
đến lần khác, trong lòng không khỏi cảm kích. Đúng lúc đó, một bóng dáng
loang loáng phản ánh trên mặt dường, dáng đi không bình thường, ngẩng
lên nhìn, trong lòng James cảm thấy như bị cái gì đó thiêu đốt: người đàn
ông đưa gậy lúc nãy đang đi cà nhắc…
Chống cây gậy này, James dường như cảm thấy có một loại sức mạnh vô
hình từ nó truyền đến; rất mau, anh đã giành được tín nhiệm của những
người vô gia cư này. Họ dẫn James đi đến nơi đặt những chiếc thùng rác ở
các siêu thị, đến khu dân cư để thu lượm thức ăn và phế liệu bị người ta vứt
đi. Họ còn nói cho James biết nơi nào có nhiều đồ phế liệu, những phế liệu
nào đáng tiền và nên đi lượm vào khung giờ nào, v.v…
Trong một lần trông thấy James bước đi khập khiễng một cách vất vả để
lật tìm phế liệu, một anh chàng thanh niên da đen với hàm răng trắng bóng
đã bước đến, vỗ nhẹ lên vai của James, đưa cho anh túi phế liệu và nói: “Này
người anh em, anh hãy đi sang bên cạnh nghỉ ngơi một chút, túi đồ phế liệu
này anh hãy cầm lấy đi!”.
James nghe xong, đứng ngẩn ra đó, như thể không tin vào tai mình: “Vậy
làm sao được? Những thứ này cậu vất vả lắm mới lượm được mà!”
Người lang thang đó nghe xong, khẽ nhếch miệng cười, nói một cách rất
vui vẻ: “Tôi dễ dàng hơn anh một chút”. Nói xong, liền quay người bỏ đi.
James xách túi phế liệu đó, nhớ lại câu mà anh chàng da đen vừa nói khi
nãy, trong tâm cảm thấy vô cùng ấm áp và cảm động.
Tới buổi trưa, trong lúc đang cảm thấy đói, một người đàn ông bị còng
lưng trong nhóm đi đến trước mặt James, đưa cho anh hai ổ bánh mì và nói:
“Này người anh em, hãy ăn đi!“.
James nghe xong, cảm thấy có chút ngại ngùng: “Nếu anh cho tôi, thế thì
anh ăn gì đây?”.
Người đàn ông nghe xong, khẽ nhếch miệng cười, nói: “Tôi dễ dàng hơn
cậu một chút!”. Nói xong, liền lảng sang bên cạnh bỏ đi.
James cầm hai ổ bánh mì trong tay, nước mắt lã chã rơi, phải rất lâu sau
đó mới bình tĩnh lại được.
Đến tối, James cùng vài người vô gia cư rủ nhau co rúc dưới chân cầu.
Nhìn thấy James ngủ ở nơi ngoài rìa chân cầu, một ông lão đầu tóc bạc trắng
chầm chậm đi đến, vỗ nhẹ vào vai anh rồi nói: “Này người anh em, cậu hãy
đến ngủ ở chỗ tôi, ở đó thoải mái hơn một chút”.
James nghe xong, cảm thấy nghi hoặc nói: “Nếu tôi ngủ chỗ ông, thế thì
ông ngủ chỗ nào?” Ông lão đó nghe xong, nhoẻn miệng cười, nói: “Tôi dễ
dàng hơn cậu một chút!”
Lại là “tôi dễ dàng hơn cậu một chút!“, James nghĩ, những người vô gia
cư sống ở giai tầng thấp nhất trong xã hội này, tuy cuộc sống vô cùng gian
khổ, thế nhưng khi họ nhìn thấy người khác khó khăn, đều luôn chìa tay
giúp đỡ, họ luôn thấy bản thân mình có một phương diện mạnh hơn người
khác.
James sống chung với những người vô gia cư này hơn nửa năm, trong
khoảng thời gian hơn nửa năm đó, sớm chiều ở chung đã khiến anh sinh ra
tình cảm thân thiết sâu sắc.
Chàng trai vô gia cư người da đen tên Ali luôn thích nói đùa kia, một tay
bị tàn tật, nhưng cậu vẫn luôn thích giúp đỡ những người bị tật cả hai tay.
Khi người này bày tỏ cảm kích, cậu luôn thích nói một câu: “Tôi dễ dàng hơn
cậu một chút”.
Anh chàng vô gia cư tên Bobby, thính giác ở hai lỗ tai không được tốt lắm,
mỗi lần nhặt được thứ gì tốt, luôn thích chia sẻ một chút cho người bạn vô
gia cư có tật ở mắt; khi người này bày tỏ sự cảm kích, anh luôn nói một câu,
chính là: “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút”.
Anh chàng vô gia cư thân thể ốm yếu tên Chater ấy, luôn thích giúp đỡ
người bạn vô gia cư thân thể béo phì kia của mình; khi nhận được sự cảm
kích, câu mà Chater thích nói nhất cũng chính là: “Tôi dễ dàng hơn cậu một
chút”
Không lâu sau đó, James có một loạt bài viết trên trang New York Times
với tiêu đề: “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút.” Loạt bài báo đã gây sự chấn
động lớn đối trái tim và tâm hồn hàng triệu độc giả thân thiết của tờ báo.
James ngập trong những bình luận bất tận đầy xúc động của độc giả gửi về.
Một nhà bình luận nói, đó thực sự là một loạt bài đánh thức những trái tim
đã ngủ quá lâu trong sự thờ ơ, lạnh nhạt ở một đất nước quá coi trọng sự
riêng tư.
Bất kỳ ai đọc loạt bài đó đều muốn ngả mũ chào những người vô gia cư
mà họ gặp, với sự kính trọng thực sự. Tuy họ sống ở giai tầng thấp nhất
trong xã hội, nhưng họ luôn có thể nhìn thấy bản thân mình có ưu thế hơn
người khác, và dùng ưu thế nhỏ nhoi ấy để giúp đỡ những người yếu hơn,
mang cho người khác một loại cảm giác ấm áp và dũng khí để tiếp tục sống.
Hàng triệu độc giả của tờ báo danh tiếng hàng đầu thế giới bàng hoàng
nhận ra, sự rách rưới, bẩn thỉu, tàn tật hay nghèo khó, không ngăn cản con
người trở nên tôn quý và cao cả. Và không cần phải giàu có bạn mới có thể
trao đi tình yêu thương, nỗi đồng cảm, thậm chí cả một chút vật chất vốn
không có mảy may ra gía trị gì đối với hầu hết mọi người… như là một cây
gậy…
James đã viết trong loạt bài gây chấn động của mình rằng: “Tôi dễ dàng
hơn cậu một chút”, là câu nói kỳ lạ nhất lưu truyền trong những người vô
gia cư, câu nói kỳ lạ nhất mà anh từng đươc nghe thấy trong đời, bởi vì mỗi
khi nó được thốt ra từ một người vô gia cư tàn tật, rách nát mà với anh là
không thế nào khốn khó hơn, nó bỗng biến thành một sức mạnh cảm hoá
mãnh liệt khiến hết thảy những quan niệm cố hữu về người khác, sự lạnh
nhạt, vô tình, sự hãnh tiến và ích kỉ của một người ở tầng lớp trên như anh
tan biến. Nó cho anh một thứ niềm tin về cuộc sống mà anh chưa bao giờ
cảm thấy khi đến những toà nhà tráng lệ nhất New York, giữa những chính
khách, nhà tài phiệt, hay ngôi sao đỉnh cao thế giới..
Và chúng ta, những con người chắc chắn giàu có hơn rất nhiều những
người vô gia cư khốn khổ, lại thường là những kẻ kêu ca than phiền nhiều
nhất về số phận. Thực ra cuộc đời sẽ đơn giản và hạnh phúc hơn rất nhiều
nếu chúng ta có thể nói “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút” với bất kì ai đó mà
bạn gặp trên đường đời. Bởi vì như những người vô gia cư kia, bạn luôn có
thể nói câu nói đầy cảm hứng đó ngay cả khi bạn không có gì cả, ngoài…
một trái tim.
Theo Aboluowang.

HERENOW THỨC TỈNH MỤC ĐÍCH SỐNG 􁖭􁖮􁖯

CẨN TRỌNG TRONG LỜI NÓI, CẨN THẬN TRONG VIỆC LÀM

Bậc trí biết chọn lời để nói, chọn nơi để ở, chọn việc để làm, chọn người
để kết duyên và chọn cách để im lặng.
Lời nào khi nói mà đưa đến thị phi, đấu tranh, oán hận, không nâng cao
tâm hồn cho mình và người thì không nên nói.
Nơi nào khi ở mà không đưa đến an bình, không phát triển thiện duyên,
thiện hạnh cho mình và người thì nên đi.
Việc nào khi làm mà không đem lại an lạc, tăng trưởng nghiệp bất thiện,
sự bất an cho mình và người ở hiện tại cả về sau thì không nên làm.
Người nào khi kết nối mà tăng trưởng tham lam, sân hận, si mê, phiền
não, khổ đau, buộc ràng…thì nên xa lánh.
Bất cứ khi nào và ở đâu, nếu ngôn ngữ không có tác dụng truyền thông
điều chân, thiện, mỹ thì nên chọn cách im lặng.
“Người Trí bảo vệ thân
Bảo vệ luôn lời nói
Bảo vệ cả tâm tư
Ba nghiệp khéo bảo vệ”
Trúc Lan Nhã

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Đức Phật nói: ở đời có 4 thứ cách xa nhau:

  1. Đất và trời.
  2. Hai bờ của đại dương.
  3. Nơi mặt trời mọc và nơi mặt trời lặn.
  4. Người thiện và người chưa thiện”.(1)
    Dù xa đến mấy, đất vẫn có thể nối với trời bằng những giọt mưa, hai bờ
    đại dương nối với nhau bằng những con sóng, chân trời đông và tây nối
    nhau bởi ánh sáng của một ngày, còn người thiện và người chưa thiện nối
    với nhau bằng điều gì? Bằng điều thiện trong tim.
    Có lẽ nhiều người vẫn nghĩ, trong tim một người chưa thiện sẽ không có
    một chút thiện nào, thật ra, trong tim của một người dù ác đến đâu vẫn còn
    tồn tại một chút thiện, đủ để nuôi cho trái tim ấy không bị chết khô, đủ để
    cho con người ấy, dù xấu xí đến đâu cũng có hình dạng của một con người,
    vẫn có một chút nhân tính.
    Được nối lại với nhau bằng một chút thiện, mong manh, nên dù đứng
    cạnh nhau nhưng vẫn xa nhau lắm. Một người quay lưng lại điều thiện, một
    người quay lưng lại điều ác, thứ xa nhất vẫn là những gì đã ở phía sau lưng.
    Buổi sớm mai bình yên chỉ có thể được nhìn thấy bởi một người có ánh
    mắt thật ấm nhìn cuộc sống; với một người mãi nghĩ những điều ác, nói
    những lời ác, làm những việc ác, một buổi sớm mai bình yên với họ cũng xa
    như đất với trời. Xa vì cách nghiệp.
    Quá trình mang những điều thiện lấp cho đầy trái tim bất thiện, khó hơn
    cả một cuộc hành trình vượt biển, nhiều sóng và gió, xa hơn từ bờ này đến
    bờ kia của đại dương. Xa vì dài lâu, vì khó khăn.
    Nghiệp thiện là nơi bắt đầu niềm vui và nghiệp ác là nơi để bắt đầu những
    nỗi buồn; như chân trời phía đông bắt đầu ngày mới và chân trời phía tây
    để bắt đầu cho bóng đêm. Xa vì khác biệt.
    Ai cũng muốn được bình yên, nhưng thường lại chọn nhầm thứ mang cất
    vào cuộc đời mình, nếu chọn đúng, sẽ không không ai phải quá nhọc nhằn
    để có được bình yên.
    Người ngày mới an.
    Vô Thường.
    Núi ngày cũ
    Om Mani Padme Hum.

[1] Tăng chi bộ kinh, chương IV, phẩm V, kinh 47

TỰ XEM NGÀY LÀNH THÁNG TỐT CHO MÌNH

Một thời Thế Tôn trú ở Ràjagaha. Tại đấy, Thế Tôn gọi các Tỷ kheo:
Các loài hữu tình nào, này các Tỷ kheo, vào buổi sáng, thân làm việc
thiện, nói lời nói thiện, ý nghĩ điều thiện, các loài hữu tình ấy, này các Tỷ
kheo, có một buổi sáng tốt đẹp.
Các loài hữu tình nào, này các Tỷ kheo, vào buổi trưa, thân làm việc
thiện, nói lời nói thiện, ý nghĩ điều thiện, các loài hữu tình ấy, này các Tỷ
kheo, có một buổi trưa tốt đẹp.
Các loài hữu tình nào, này các Tỷ kheo, vào buổi chiều, thân làm việc
thiện, nói lời nói thiện, ý nghĩ điều thiện, các loài hữu tình ấy, này các Tỷ
kheo, có một buổi chiều tốt đẹp.
Này các Tỷ kheo:
Vầng sao lành, điều lành
Rạng đông lành, dậy lành
Sát-na lành, thời lành
Cúng dường bậc Phạm hạnh
Thân nghiệp chánh, lời chánh
Ý nghiệp chánh, nguyện chánh
Làm các điều chơn chánh
Được lợi ích chơn chánh
Thì được lợi, an lạc
Lớn mạnh trong Phật giáo
Hãy không bệnh, an lạc
Cùng tất cả bà con.
(Tăng Chi Bộ KINH I, chương 3, phẩm Cát tường, phần Buổi Sáng Tốt Đẹp)
LỜI BÀN:
Trong tâm thức người Á Đông nói chung và trong đó có không ít những
Phật tử sơ cơ đều tín niệm về ngày giờ tốt xấu, cát hung. Vì thế những liên
hệ về tuổi tác, ngày giờ tốt xấu để khởi sự công việc làm ăn hay bất cứ việc
hệ trọng nào, đối với họ là một trong những mối quan tâm lớn, được ưu tiên
hàng đầu.
Chuyện có ngày tốt đích thực hay không đến nay vẫn là cảm nghiệm
riêng của mỗi người. Thực sự thì không có ngày nào tốt cho tất cả mọi người,
bởi có thể có ngày tốt đối với người này nhưng ngày ấy lại là ngày xấu đối
với người kia. Chuyện hai người bán áo mưa và bán quạt ở cạnh nhau nhận
xét về ngày tốt xấu là một điển hình. Vì ngày mưa sẽ tốt đối với người bán
áo mưa nhưng không tốt với người bán quạt và ngược lại.
Theo tuệ giác Thế Tôn, ngày nào chúng ta có những phẩm chất tốt đẹp
như suy nghĩ điều thiện, nói lời nói thiện và làm những việc thiện thì ngày
đó chính là ngày tốt. Và như thế, ngày tốt phải do chúng ta tạo ra, làm nên
chứ không phải do tạo hóa hay bất cứ sự vận hành nào tác thành. Vậy nên,
thay vì tìm cầu chọn lựa ngày tốt từ bên ngoài, người con Phật chủ động tạo
ngày tốt cho chính mình và mọi người bằng cách tịnh hóa tam nghiệp.
Trong một ngày, nếu từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều và từ chiều đến
tối mà ta không làm bất cứ điều gì sai trái, xấu ác đồng thời còn làm được
nhiều điều tốt đẹp, lợi ích thì chắc chắn đó là một ngày tràn ngập hạnh phúc,
an vui. Thì ra, ngày tốt vốn có hàng ngày và không cần nhờ cậy bất kỳ ai coi
ngày, ta vẫn có được ngày tốt lành cho mình, nếu biết tu dưỡng và chuyển
hóa thân tâm.
QUẢNG TÁNH

MÂU THUẪN GIỮA MUỐN VÀ CẦN


Một điều tôi học được từ những câu chuyện, đó là: điều bạn nghĩ mình
muốn (want), chưa chắc đã là điều bạn thật sự cần (need).
Điều bạn muốn thường sẽ rất hấp dẫn, sẽ khơi gợi ở bạn động lực và niềm
khát khao có được. Chẳng hạn như những cuộc đi chơi, những món đồ hiệu,
những lời khen ngợi, hay sự quan tâm của một ai đó… Chúng có thể làm
thỏa mãn bạn trong nhất thời, nhưng chưa hẳn đã thật sự tốt cho bạn.
Ngược lại, điều bạn cần, cho dù là hữu ích cho bạn như việc đọc sách hay
tập thể thao, đôi khi lại chẳng thú vị cho lắm. Những sự thật “đắng ngắt” mà
bạn cần nghe, thậm chí có thể khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng phần
nào đó bên trong, bạn vẫn biết những điều ấy là cần thiết.
Đó là những khi: điều bạn muốn và điều bạn cần mâu thuẫn với nhau.

Trong những câu chuyện thần thoại, văn học, hay điện ảnh… mâu thuẫn
giữa điều bạn muốn và điều bạn cần, thường được kịch tính hóa trong quá
trình phát triển của một nhân vật.
Để vượt qua được những thử thách “bên ngoài”, một người cũng đồng
thời phải vượt qua được những thử thách “bên trong”.
Thử thách đó yêu cầu bạn cần phải thành thật đối diện với con người
mình, nhận thức được mình cần phải thay đổi thế nào, và buông bỏ đi những
thiên kiến sai lầm đang kìm hãm bạn. Việc ấy thực chất chẳng dễ dàng, vì
chẳng mấy ai muốn chủ động thay đổi con người họ, nhất là khi họ đang
cảm thấy an toàn với phiên bản hiện tại của mình.
Nhưng sự thay đổi, nhiều khi chỉ bắt nguồn từ một ý nghĩ. Như nhà văn
K. M. Weiland có viết: để vượt qua được những thử thách “bên trong”, có
khi chỉ cần bạn “nhận ra” (realization) một sự thật nào đó về mình, một sự
thật có thể giúp bạn phát triển, nhưng không dễ chấp nhận và thường khiến
bạn lảng tránh.
Ví dụ như khi chàng cao bồi Woody nhận ra rằng lòng đố kị với Buzz
chẳng giúp cậu được người chủ yêu quý nhiều hơn (Toy Story); hay như khi
chàng tỷ phú Tony Stark kiêu căng hiểu rằng mình cần phải có trách nhiệm
hơn với những hậu quả của việc kinh doanh vũ khí (Iron Man).
Đó là những “hỏng hóc” từ bên trong mà phải trải qua nhiều thử thách,
thành công, và thất bại, họ mới nhận ra và tự “sửa chữa” được.…
Không phải ngẫu nhiên mà motif phát triển nhân vật này trong những
câu chuyện có thể tạo ra được sự đồng cảm và kết nối sâu sắc với chúng ta.
Theo như nhà tâm lý Carl Jung, hành trình đó là hiện thân của “nguyên mẫu
người hùng” (the hero archetype), biểu tượng cho sự trưởng thành và hoàn
thiện về tâm lý của một cá nhân.
Theo như Jung trừu tượng hoá từ kho tàng thần thoại phương Tây, một
“người hùng” lý tưởng, sẽ sẵn sàng dấn thân vào vùng chưa biết, vượt qua
rào cản để chinh phục những giới hạn mới:
“Chỉ người nào sẵn sàng mạo hiểm chiến đấu với rồng mà không bị nó
khuất phục, mới có thể giành lấy những kho báu giá trị không dễ gì có được”

  • Carl Jung (CW 14).
    Biểu tượng của loài “rồng”, chính là hiện thân của nỗi lo sợ, sự mặc cảm,
    sự tổn thương… những phần tối nội tâm bị bạn dồn nén trong vô thức, hoặc
    quay lưng đi chẳng dám thừa nhận.
    Nói cách khác, Jung cho rằng: đoạt được phần thưởng bên ngoài là điều
    bạn muốn, nhưng trước hết, dám đương đầu với những rào cản bên trong
    mới là điều bạn cần.

    Và nhiều khi, chúng ta chưa thể biết mình thật sự muốn gì hay cần gì. Vì
    khi còn chưa có đủ kiến thức và trải nghiệm, chưa thật sự hiểu hết chiều sâu
    con người mình, thì những mục tiêu được đặt ra có khi chẳng hề phù hợp
    như chúng ta nghĩ.
    Lúc đấy, chúng ta cần phải cho phép bản thân mình va vấp nhiều hơn,
    học hỏi nhiều hơn, nâng cao nhận thức của mình hơn, và rồi thì con đường
    ta thật sự cần đi mới dần hiện ra trước mắt.
    Giống như chàng Thạch Sanh trong câu chuyện cổ tích: “muốn” sống
    chân thành và ơn nghĩa với Lý Thông, nhưng điều Thạch Sanh thật sự “cần”
    (mà phải trải qua nhiều hiểm nguy mới tìm được), là nhận ra sự dối trá lươn
    lẹo của người anh, và không được quá tin người để rồi bị lợi dụng.
    Vậy nên: đừng vội để bị đánh lừa bởi những điều bạn nghĩ rằng mình
    muốn. Hãy thử tự hỏi mình rằng điều ấy có tốt cho bạn hay không, có thật
    sự cần thiết hay không?
    Vì những điều tuyệt vời nhất, thường không dễ có được. Như giáo sư
    Jordan Peterson từng viết trong cuốn “Beyond Order”:
    “That which you most need to find will be found where you least wish to
    look”.
    Cosmic Writer

TRIẾT LÝ “NHẤT KỲ, NHẤT HỘI” CỦA NGƯỜI NHẬT

Một đời người có bao nhiêu khoảnh khắc không thể nào quên? Trên thế
giới mấy tỉ người này, nếu có thể gặp gỡ nhau đã là cái duyên. Thế giới này
nhỏ lắm. Chỉ cần xoay người một cái là bạn không ngờ rằng mình sẽ gặp
được ai. Nhưng thế giới này cũng rất lớn, chỉ cần quay lưng bước đi là sẽ
chẳng bao giờ gặp lại. Vì thế, hãy trân trọng từng khoảnh khắc quý giá của
cuộc sống.
Ichigo ichie có thể được dịch là “Nhất kỳ, nhất hội” (một thời điểm, một
cuộc gặp gỡ). Điều này có ý nghĩa nhắc nhở với chúng ta rằng mỗi lần gặp
gỡ. Mỗi thứ mà chúng ta trải nghiệm là một kho báu độc nhất sẽ không bao
giờ lặp lại. Vì vậy, nếu chúng ta để nó trôi đi mà không tận hưởng nó,
khoảnh khắc đó sẽ bị biến mất mãi mãi.
Nhận thức được ý nghĩa của “Ichigo ichie” giúp chúng ta sống chậm lại.
Và nhớ rằng mỗi buổi sáng chúng ta dành cho thế giới. Mỗi khoảnh khắc
chúng ta dành cho con cái. Và với những người thân yêu là vô cùng quý giá
và đáng được chúng ta quan tâm.
Việc thực hành “Ichigo ichie” sẽ giúp bạn có một cuộc sống hạnh phúc
hơn. Viên mãn hơn mà không cảm thấy bị đè nặng bởi quá khứ hay lo lắng
về tương lai. Bạn sẽ học cách sống trọn vẹn trong hiện tại, biết ơn và cảm
kích món quà của mọi khoảnh khắc.
Những ai học tiếng Nhật hẳn không còn xa lạ gì với câu thành ngữ “Ichigo
Ichie” hay “Nhất kỳ nhất hội”. Được ra đời vào khoảng thế kỷ 16 bởi bậc
thầy Trà đạo có tên Sen No Rikyuu (千利休). Ichigo Ichie vượt ra khỏi ranh
giới của khái niệm thưởng trà, trở thành một phong cách sống, một thế giới
quan tinh tế về nhân sinh của người Nhật.
Khởi nguồn từ văn hóa Trà đạo của Nhật Bản
“Ichigo Ichie” (一期一会 – Nhất kỳ nhất hội) là một thành ngữ 4 chữ của
Nhật Bản. Khi trực dịch, Ichigo Ichie mang hàm nghĩa “một thời điểm, một
cuộc gặp gỡ”. Khi chiết tự, chúng ta có thể hiểu câu thành ngữ này với ý
nghĩa. “Mỗi lần gặp gỡ đều đáng quý, bởi nó không bao giờ lặp lại”.
Thành ngữ này được đúc kết lại từ lời dạy của bậc thầy Sen no Rikyuu
với các học trò của mình. Về ý nghĩa của việc thưởng trà. Đối với một buổi
Chakai (茶会, trà hội), từ việc quét dọn con đường lát đá vào buổi sớm trước
khi các vị khách ghé thăm, tiết trời vào ngày hôm đó, bông hoa nào vừa nở,
bông hoa nào vừa tàn,… tất thảy đều chỉ xảy ra một lần trong đời trước khi
chúng trôi đi. Vì nhận thức được tính chất độc nhất và phù du của vạn vật,
mọi công việc trong nghi lễ Trà đạo đều được thực hiện với lòng tôn kính
chân thành.
Nhắc tới văn hóa Trà đạo Nhật Bản
Người ta sẽ nhắc tới 4 chữ Hòa, Kính, Thanh, Tịch (和 – 敬 – 清 – 寂),
nghĩa là hài hòa giữa con người với thiên nhiên, tôn kính người khác, thanh
tao và yên tĩnh.Trong quan niệm của người Nhật, hương vị một ly trà không
chỉ được cảm nhận bởi vị giác. Thưởng trà cần có một không gian thanh tịnh,
dụng cụ vừa vặn, các bước chuẩn bị tinh tế và một tâm hồn trong sáng. Tận
hưởng ly trà bằng cả trái tim, và điều ấy sẽ đem lại cho người thưởng trà
những cảm giác khác biệt. Khi ấy, hương vị trà sẽ vượt qua giới hạn của một
món đồ uống thông thường, lan tỏa tới mọi giác quan, chạm tới cảm xúc của
con người.
Qua thời gian, từ những bức tranh chữ xuất hiện tại các phòng trà, “Ichigo
Ichie” – nhất kỳ nhất hội dần phổ biến thành những bức thư pháp được
người Nhật treo rộng rãi khắp các phòng khách, giảng đường, trong các món
quà tặng… Cũng từ đây, ý nghĩa của câu thành ngữ dần được mở rộng với
muôn vàn góc nhìn khác nhau.
Mỗi lần gặp gỡ đều là duy nhất
Người Nhật coi trọng chữ “Duyên”, đó là duyên gặp gỡ, duyên hội ngộ.
Vạn vật thay đổi, thế giới đổi thay, con người cũng không phải ngoại lệ.
Chúng ta có thể gặp một ai đó nhiều lần, nhưng mỗi lần gặp gỡ chẳng bao
giờ giống nhau. Cùng bạn bè bên ly trà nóng cuối tuần, hay một câu nói câu
chào buổi sáng với đồng nghiệp, hay một lần chạm mắt với một người bên
đường xa lạ, tất cả đều không bao giờ quay lại được. Mỗi phút giây, mỗi
khoảnh khắc đều là duy nhất. “Ichigo Ichie” nhắc nhở chúng ta hãy tận
hưởng khoảnh khắc hiện tại, nói ra những điều cần nói, làm những điều bạn
phải làm, sống hết mình để không lãng phí từng khoảnh khắc và nuối tiếc
những cuộc gặp mặt.
Chúng ta chỉ sống một lần duy nhất
“一期 – Ichigo” trong “Ichigo Ichie” là một khái niệm có nguồn gốc Phật
Giáo. Và ngày nay được hiểu với ý nghĩa “một đời người”. Triết lý sống
Ichigo Ichie cho rằng việc nghe, nhìn, chạm, nếm những hương vị cuộc sống
này là một nghệ thuật. Không ai biết được tương lai sẽ ra sao và ngày mai sẽ
thế nào. Cuộc sống là một một cánh rừng phong phú, đa sắc, được vun đắp
nên từ chuỗi những trải nghiệm.
Mỗi trải nghiệm, dù ngọt ngào, dù cay đắng cũng đều là duy nhất. Rũ bỏ,
quên lãng, bỏ qua, buông xuôi đều là một cách để người ta đương đầu với
những điều tiêu cực. Tuy nhiên, nếu nhìn những điều tiêu cực ấy là một trải
nghiệm, là bài học, là một động lực. Chúng ta có thể trở thành những phiên
bản tốt hơn của chính mình cho hiện tại.
Quá khứ sẽ không quay lại, còn hiện thực vẫn đang hiện hữu. Tận hưởng
khoảnh khắc hiện tại như thể đó là hơi thở cuối cùng của bạn. Đừng quên
rằng, bạn chỉ có thể sống mỗi ngày một lần thôi.
Nhất kỳ nhất hội.

TRONG TÂM CỦA BẠN CHỨA ĐỰNG GÌ THÌ BẠN CHÍNH LÀ THỨ ĐÓ

Trong tâm nếu chứa đầy tư tưởng bất hảo, ích kỷ, thù hận thì chính bạn
đã biến mình trở thành một cái bao chứa đầy sự thù hận, đen tối và đau khổ,
cuối cùng tự mình hại lấy mình. Nhưng nếu trong tâm bạn chứa đầy sự
lương thiện, vị tha, yêu thương, thì bạn chính là ánh nắng rực rỡ và ấm áp,
có thể bao dung cả vạn vật, bất kể ai bên cạnh cũng đều cảm thấy an toàn và
thoải mái khi bên cạnh bạn.
Trong tâm chứa đựng thiện lương, chứa đựng khoan dung, chứa đựng
chân thành, chứa đựng cảm ân, thì cuộc đời bạn sẽ tràn đầy ánh nắng rực
rỡ.
Nếu gặp bất kỳ mâu thuẫn nào đều biết trước tiên đi tìm chỗ thiếu sót
của bản thân để sửa đổi, thì tất cả những gì không tốt của người khác đều sẽ
tiêu tan trong tấm lòng rộng lớn bao dung của bạn.
Trong tâm có chứa đựng người khác, thì trước bất kỳ việc gì, trước tiên
bạn sẽ nghĩ đến cảm thụ của người khác, sẽ không tính toán cho mình, do
đó người ta sẽ cảm nhận được sự ấm áp.
Bạn quan tâm đến người khác, người khác cũng sẽ nghĩ đến bạn, cuối
cùng bạn sẽ có được càng nhiều hơn những gì bạn đã làm cho người khác.
Trong tâm chứa đựng trời đất, thì những việc thị phi đúng sai, những
tranh giành đấu đá, những công danh lợi lộc, những nổi chìm vinh nhục
chốn nhân gian, hết thảy đều không thể nào che nổi con mắt trí huệ của bạn.
Bạn sẽ ung dung tự tại, yên tĩnh hướng tới cao xa, cảm thụ cuộc đời tốt
đẹp. Trái lại, trong tâm chứa đựng những hạt giống hận thù, nó sẽ bén rễ,
nảy lộc đâm chồi trong cuộc đời bạn, kết quả là người thù hận sẽ bị chính
bản thân mình thù hận trước, cuối cùng, người bị tổn thương lại chính là
bạn.

Trong tâm chứa đựng đố kị, chứa đựng tính toán, chứa đựng tham lam,
bạn sẽ không thể bước ra khỏi bóng tối của sự hẹp hòi, câu thúc và tự tư,
trong cái vòng bạn bè nhỏ mọn tự cho mình là đúng đó mà oán Trời trách
người. Vì thế bạn bè của bạn cũng càng ngày càng ít, cuối cùng như con tằm
tự nhả tơ làm kén mà giam hãm mình, trở thành kẻ cô độc.
Trong tâm chứa đựng chức vụ, cổ phiếu, nhà cửa, thì cuộc đời bạn sẽ mệt
mỏi bôn ba trong thế giới vật chất. Khi những thứ này lần lượt đến thì truy
cầu dục vọng không đáy của bạn thậm chí sẽ khiến bạn bị mê mất trong thế
giới tinh thần.
Vận mệnh của bạn, thành công hay thất bại, giàu sang hay nghèo hèn,
không quyết định bởi tướng mạo và chiều cao, mà quyết định bởi trong tâm
bạn chứa đựng cái gì. Sinh không mang đến, chết không mang đi, đến cuối
cùng hai tay buông xuôi rời xa nhân thế, chỉ có thể đem theo sự bận rộn vất
vả trống rỗng và sự nuối tiếc mà ra đi.
Trong tâm bạn chứa đựng những điều tốt đẹp, thì thân thể bạn sẽ mạnh
khỏe. Cảnh giới của cuộc đời, tương lai của sinh mệnh, nói là ở trong mê,
kỳ thực chính là ngay trước mắt, chính là ở trong sự lựa chọn của bạn, chính
là trong tâm bạn. Tướng tùy tâm sinh, duyên do tâm định, duyên khởi ở
tâm, mà tu cũng là ở tâm.
Mỗi người chúng ta đều giống như một chiếc chai không, trong tâm
chúng ta chứa đựng những gì thì chúng ta sẽ được những thứ đó. Trong
tâm bạn chứa đựng những điều tươi đẹp, thì dung mạo bạn sẽ đẹp tươi.
Trong tâm bạn chứa đựng đầy năng lượng, thì thân thể bạn sẽ tràn đầy năng
lượng. Trong tâm bạn chứa đựng niềm vui, thì cuộc đời bạn sẽ tràn đầy
hạnh phúc.
SƯU TẦM

TU MÀ QUÁ NHIỀU VIỆC, DỄ RƠI VÀO “PHÓNG DẬT, TẠP THOẠI, VÔ VỊ”

Một thời, Tôn giả Ananda trú giữa dân chúng Kosala, tại một khu rừng.
Lúc bấy giờ, Tôn giả Ananda sống quá bận rộn bởi nhiều liên hệ với cư sĩ.
Rồi một vị Thiên trú ở khu rừng ấy thương xót Tôn giả Ananda, muốn
hạnh phúc, muốn cảnh giác, liền đi đến Tôn giả Ananda. Sau khi đi đến,
vị ấy nói lên bài kệ với Tôn giả Ananda:
Ông đã quyết lựa chọn
Đời sống dưới gốc cây
Tâm ông quyết nhập một
Với mục đích Niết-bàn.
Cù Đàm, hãy thiền tư
Và sống chớ phóng dật
Đối với ông, ích gì
Tạp thoại vô vị ấy.
Tôn giả Ananda được vị Thiên ấy cảnh giác, tâm hết sức xúc động.
(Tương Ưng Bộ I, chương 9, phần Ananda)
LỜI BÀN:
Đành rằng mối liên hệ giữa bốn chúng đệ tử Phật vốn hòa hợp như nước
với sữa, luôn khắng khít và không thể tách rời. Thế nhưng, quá bận rộn bởi
các liên hệ với cư sĩ chưa phải là điều hay đối với người xuất gia, vì duyên
trần sẽ quấy đảo an tịnh nội tâm, làm chướng ngại thiền định.
Như Tôn giả Ananda, thị giả của Thế Tôn, bẩm tính thông minh, có trí
nhớ phi thường lại rất dễ thương và hòa ái nên được hàng cư sĩ đặc biệt mến
mộ. Và do đặc điểm của công việc thị giả cho Đức Phật nên phải xử lý vô số
công việc đồng thời phải tiếp xúc, gặp gỡ rất nhiều hạng người. Từ đó, Tôn

giả Ananda còn rất ít thời gian cho thiền định nhằm thanh lọc và thăng hoa
tâm.
Vì thế, một vị Trời ở trong trụ xứ của Tôn giả Ananda đã trợ duyên, cảnh
tỉnh với Tôn giả rằng sự bận rộn ấy tuy là Phật sự (có phước báo) nhưng đối
với mục tiêu giải thoát Niết-bàn thì chỉ là “phóng dật, tạp thoại vô vị”. Đây
cũng là một bài học lớn cho chúng ta nhằm tránh bỏ gốc để chạy theo ngọn,
nhận ra những việc cốt tủy mà hàng xuất gia cần phải làm.
Đối với người xuất gia, hai mục tiêu tự lợi và lợi tha cần phải thực hiện
song hành. Tuy vậy, khi nội tâm chưa thực sự vững chãi trước những thách
thức và cám dỗ của ngoại cảnh thì tự lợi, tức sự tu học cá nhân cần được ưu
tiên hơn. Khi nội tâm chưa thực sự an tịnh và vững vàng mà chuyên lo lợi
tha và quên mất phần tự lợi thì có khi mất cả chì lẫn chài.
Tôn giả Ananda thông tuệ đến thế, nhớ tất cả những lời dạy của Thế Tôn
mà đến khi Thế Tôn nhập Niết-bàn vẫn chưa chứng đắc Thánh quả A-la-hán
là điều đáng cho tất cả chúng ta suy ngẫm.
QUẢNG TÁNH